Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH
Quà tặng từ trái tim

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Thanh Thúy
Ngày gửi: 05h:59' 11-04-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Thanh Thúy
Ngày gửi: 05h:59' 11-04-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Chia sẻ ebook : Chiasemoi.com
Cùng bạn đọc
Introduction
Lời giới thiệu
Puppy love
Tình yêu dành cho chú cún con
Promises
Lời hứa
Tree talk
Lời của cây
The circus
Rạp xiếc
Making memories
Tạo nên kỷ niệm
See
Tầm nhìn
Paul's best day
Ngày tuyệt vời nhất của Paul
The art of being alive
Nghệ thuật sống
The Spanish lesson
Bài học tiếng Tây Ban Nha
The way it was and still should be
Luôn luôn và mãi mãi
Honor our parents
Vinh danh cha mẹ
A real champion
Quán quân thật sự
A son's letter
Lá thư của con
Whole person learning
Học để trở thành người toàn diện
Dreams for sale
Mang lại giấc mơ
Goals and why they exist
Mục tiêu và lý do chúng tồn tại
Work for the company
Làm việc vì công ty
Make a difference
Tạo nên sự khác biệt
Henry Aaron
Henry Aaron
From slums to judge
Từ khu ổ chuột tới tòa án
Champions see the goal
Người chiến thắng nhìn thấy mục tiêu
One step at a time
Từng bước một
The Olympics
Thế vận hội
Art form
Hình thái nghệ thuật
Pause and patiently ponder
Dừng lại và cân nhắc
A very bad day
Một ngày tồi tệ
Killing time
Giết thời gian
Who has the key?
Ai có chìa khóa?
I will do more
Tôi sẽ làm nhiều hơn
Quarters for shoes
Hai mươi lăm xu quyên cho giày
Trials
Thử thách
Playing the game
Trò chơi
Take it to the Max
Đưa đến giới hạn
Cùng bạn đọc
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia
sẻ về cuộc sống, First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu
sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi nhận ra rằng sự chia sẻ về
tâm hồn là một điều thực sự ý nghĩa trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một
ngày mai tươi đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình và cảm
nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu
chuyện hay được chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi
tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày
dưới dạng song ngữ để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu
chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác ý
nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một
cố gắng lớn của chúng tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp
của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc
sống.
- First News
ife is a story. The goal of every human being
is to live in such a way that his or her story
becomes a source of inspiration and
emotional empowerment to others.
Stories have a magical power. They allow us to
look at ourselves in relation to other people. They
act as mirrors – reflecting our own actions through the actions of
others. They make us aware of our own talents and idiosyncrasies, and
serve as constant reminders of the forms of behavior that are
appropriate.
Stories pump us up and help us do what it takes to make our
dreams come true. They ignite our imagination and set our plans in
motion.
Life is a collection of the various things people do and say. When we
hear facts and figures based on data, we don't remember the
information, we remember the interpretation of the information.
When we hear a tale, our interpretation says, “If it happened to them,
one day it could happen to me.” Reading an inspirational story fills us
with hope for humanity. It teaches us that dreams can come true.
Inspirational stories spark creativity and unleash our imaginations
to see beyond our limitations. History is our proof: Two Wright
brothers who sold bicycles one day decided that they could fly. Sure
enough, Orville and Wilbur did. In 1903 there were no automobiles,
houses didn't have running water, electricity was still a dream, nobody
knew what a freeway was, natural gas did not heat homes, and the
mere mention of television, personal computers and radios would have
made you the laughing stock. Much has happened since then. And the
only explanation is that certain individuals were inspried!
I give the following stories to you with only one purpose in mind: to
inspire and rekindle your spirit and uplift your everyday sights. I have
written most of them. As an honest disclosure, some of the stories were
told to me years ago. While the lessons remain vivid, the names of the
tellers of those tales have, unfortunately, been lost to time. If any of
you recognize your stories, please let me know. Good deeds - and good
yarns - should not go unacknowledged.
I have selected each of these stories as a special gift to you.
Together, we wordsmiths of the world - known and unknown - are just
trying to make a difference.
Thanks for giving us a chance!
- Dan Clark
uộc đời là một câu chuyện. Mục đích của mỗi
một đời người là sống sao cho câu chuyện về
họ trở thành nguồn cảm hứng và mang lại
những cảm xúc mạnh mẽ cho người khác.
Những câu chuyện có một sức mạnh kỳ diệu.
Chúng cho phép ta nhìn lại bản thân mình trong
mối tương quan với những người xung quanh. Chúng như những tấm
gương phản ánh hành động của chính chúng ta thông qua hành động
của người khác. Chúng giúp chúng ta nhận ra tài năng và phẩm chất của
chính mình và đóng vai trò là người nhắc nhở trung thành để chúng ta
có cách cư xử phù hợp.
Những câu chuyện khuyến khích ta và giúp ta thực hiện những gì
cần thiết để biến ước mơ của mình thành hiện thực. Chúng kích thích trí
tưởng tượng của ta và lập ra các kế hoạch hành động.
Cuộc đời là bộ sưu tập đa dạng những điều con người nói và hành
động. Khi ta nghe những thông tin chính xác dựa trên các dữ liệu cụ
thể, chúng ta không nhớ những thông tin mà chúng ta chỉ nhớ ý nghĩa
của nó. Khi chúng ta nghe một câu chuyện, chúng ta sẽ diễn giải rằng:
“Nếu việc đó có thể xảy ra với họ thì một ngày nào đó nó cũng có thể xảy
ra với mình”. Việc đọc một câu chuyện truyền cảm hứng sẽ đem lại cho
ta niềm hy vọng về con người. Nó cho ta biết rằng những giấc mơ có thể
trở thành hiện thực.
Những câu chuyện truyền cảm hứng khơi dậy khả năng sáng tạo và
giải phóng trí tưởng tượng của ta vượt qua những giới hạn. Lịch sử đã
chứng minh: hai anh em nhà Wright - vốn làm nghề bán xe đạp - một
ngày nọ đã quả quyết rằng họ có thể bay được. Quả thật, Orville và
Wilbur đã làm được điều đó. Năm 1903, chưa có xe hơi, trong nhà chưa
có nước máy, điện chỉ là thứ trong mơ, không ai biết đường cao tốc là gì,
không có khí đốt để sưởi ấm trong nhà, và chỉ mỗi việc nhắc tới những
thứ như truyền hình, máy vi tính cá nhân và máy thu thanh cũng khiến
bạn trở thành trò cười. Nhưng kể từ thời điểm ấy, nhiều việc đã xảy ra.
Và cách giải thích duy nhất là một vài người đã được truyền nguồn cảm
hứng!
Tôi tặng ban những câu chuyện sau đây chỉ với một mục đích: truyền
cảm hứng và thắp sáng tinh thần, đồng thời nâng cao tầm nhìn của bạn
trong cuộc sống thường nhật. Hầu hết những câu chuyện này đều do tôi
viết. Hầu hết những câu chuyện này đều do tôi viết. Thú thật, có một vài
câu truyện tôi đã được nghe kể từ nhiều năm trước. Mặc dù những bài
học vẫn còn đọng lại sống động, nhưng thật không may là danh tính của
những người kể chuyện câu chuyện đó bị lãng quên cùng thời gian. Nếu
có ai trong các bạn nhận ra câu chuyện của mình thì hãy cho cô tôi biết.
Những câu chuyện tốt đẹp - dù là những chuyện tưởng tượng - đều
không nên bị khuyết danh.
Tôi đã tuyển chọn từng câu chuyện một trong tập sách này như một
món quà đặc biệt dành tặng các bạn. Chúng tôi - những người cầm bút
trên thế giới, dù nổi tiếng hoặc vô danh - đang cùng nhau tạo nên sự
khác biệt.
Cám ơn bạn vì đã cho chúng tôi cơ hội làm điều đó.
- Dan Clark
Puppy love
he young boy who had been wearing a steel brace
on his left leg for the last four months walked
through the front door of his home with a newly
purchased puppy in his arms. The dog didn't have a hip
socket and, when placed on the floor, it walked with a
serious limp. The boy's selection of a physically
challenged puppy intrigued his parents, for he had been downand- out.
But with his new companion at his side, they sensed a newly revitalized
spirit of hope and enthusiasm emerging from his soul.
T
The next day the young boy and his mom went to see a veterinarian
to find out how he could best help his little dog. The doctor explained
that if he stretched and massaged his puppy's leg every morning and
then walked with him at least one mile per day, the muscles around his
missing hip would eventually strengthen to the point of no pain and
less of a limp.
Although the dog whimpered and barked out his discomfort, and
the boy winced and hassled with his own leg brace, for the next two
months they religiously kept to their rehabilitation regimen. By the
third month they were walking three miles every morning before
school began and they were both walking without pain.
One Saturday morning when returning from their workout, a cat
leaped out of the bushes and startled the dog. Breaking loose of the
leash, the dog darted into oncoming traffic. With a speeding truck only
seconds away, the boy ran into the street, dove for his dog, and rolled
into the gutter. He was too late. The dog was hit and bleeding profusely
from the mouth. As the boy lay there crying and hugging his dying dog,
he noticed that his own leg brace had broken off. With no time to
worry about himself, he sprang to his feet, picked up his dog, cuddled
it close to him and started for home. The dog quietly barked, giving
him hope and turning the boy's jog into an all-out, adrenaline sprint.
His mother rushed him and his suffering pup to the pet hospital. As
they anxiously waited to see if his dog would survive the surgery, he
asked his mother why he could now walk and run.
“You had osteomyelitis, which is a disease of the bone,” she said. “It
weakened and crippled your leg, which caused you to limp in severe
pain. Your brace was for support. It wasn't necessarily a permanent
condition if you were willing to fight through the pain and hours of
therapy. You responded well to the medication, but you always resisted
our encouragement for physical therapy, and your father and I didn't
know what to do. The doctors told us you were about to lose your leg.
Then you brought home your puppy and you seemed to understand his
needs. Ironically, as you were helping him, you were actually helping
yourself to strengthen and grow.”
Just then the operating room door slowly opened. Out walked the
veterinarian with a smile on his face. “Your dog is going to make it,” he
said.
And, the boy learned that when you lose yourself, you find yourself.
It is more blessed to give, then receive.
Tình yêu dành cho chú cún con
ột cậu bé mang một bộ nẹp xương bằng thép ở
chân trái từ bốn tháng trước bước vào nhà với
một chú cún con mới mua trên tay. Chú chó
không có hốc xương hông và khi được đặt xuống sàn, nó
bước đi rất khập khiễng. Việc cậu bé chọn một con chó
không lành lặn khiến cha mẹ cậu rất bối rối vì riêng
bệnh tật của cậu cũng đã đủ khốn đốn rồi. Nhưng họ cảm thấy việc có
thêm người bạn mới này bên cạnh đã khơi dậy niềm hy vọng và sự hào
hứng trong tâm hồn cậu bé.
M
Ngày hôm sau, cậu bé cùng mẹ đến gặp bác sĩ thú y để tìm phương
cách chữa trị tốt nhất cho chú cún của mình. Bác sĩ nói rằng nếu cậu
duỗi thẳng và xoa bóp chân chú cún mỗi sáng và dắt nó đi dạo ít nhất
một dặm mỗi ngày thì các cơ quanh vùng hông bị thiếu của nó sẽ khỏe
mạnh hơn, khiến nó dần dần không còn đau và sẽ bớt khập khiễng.
Mặc dù chú cún rên rỉ và cứ kêu ăng ẳng, còn cậu bé thì luôn nhăn
nhó và khó chịu với bộ nẹp chân của mình, nhưng cả hai vẫn đều đặn
duy trì bài tập vật lý trị liệu trong suốt hai tháng sau đó. Vào tháng thứ
ba, hai người bạn nhỏ đã có thể đi được ba dặm mỗi sáng vào thời gian
trước khi cậu bé đến trường và cả hai đều bước đi mà không thấy đau
nữa.
Vào một buổi sáng thứ Bảy, trên đường về nhà sau buổi tập, một con
mèo từ bụi cây bất ngờ nhảy ra khiến chú cún hốt hoảng. Chú giật bung
dây xích và lao thẳng vào luồng xe. Một chiếc xe tải phóng nhanh đến
trong tích tắc. Cậu bé vội lao ra, nhào đến chỗ chú cún và lăn vào rãnh
nước bên đường. Nhưng đã quá trễ. Chú cún bị đâm phải và rất nhiều
máu đang tuôn ra ở miệng chú. Trong lúc khóc òa với chú chó đang hấp
hối trong tay, cậu bé nhận ra chiếc nẹp chân của mình đã bị gãy. Nhưng
cậu không có thời gian để lo cho bản thân, cậu bật dậy, bồng chú cún
lên, ôm chặt trong lòng và bắt đầu bước về nhà. Chú chó rên khe khẽ
khiến cậu bé thêm hy vọng và chạy hết tốc lực về nhà.
Mẹ cậu vội vã đưa cậu và chú cún đang đau đớn đến ngay bệnh viện
thú y. Trong lúc thấp thỏm chờ đợi để xem liệu chú chó có sống sót qua
cuộc phẫu thuật hay không, cậu bé hỏi mẹ tại sao cậu có thể bước đi và
chạy được.
Bà trả lời: “Con bị viêm tủy xương - một căn bệnh về xương. Nó làm
chân con yếu đi và tê liệt, khiến con phải đi khập khiễng và đau đớn.
Nẹp chân của con là để trợ lực. Con không cần phải đeo nó mãi nếu con
sẵn sàng chiến đấu với cơn đau và những giờ trị liệu. Cơ thể con đã phản
ứng tốt với thuốc, nhưng con lại bỏ ngoài tai lời động viên của cha mẹ về
việc trị liệu vật lý và cả mẹ lẫn cha đều không biết phải làm gì nữa. Các
bác sĩ nói với cha mẹ rằng con sắp phải mất chân trái. Rồi con mang
chú cún về nhà và dường như hiểu được nhu cầu của nó. Nghịch lý ở
chỗ, trong khi con nghĩ rằng con đang giúp nó thì thực ra con lại đang
giúp cho bản thân mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn”.
Ngay lúc đó, cửa phòng phẫu thuật từ từ hé mở. Vị bác sĩ bước ra với
nụ cười trên môi. Ông nói: “Chú chó của cháu sẽ qua khỏi”.
Và cậu bé học được rằng khi bạn hy sinh bản thân mình, bạn sẽ lại
tìm thấy chính mình. Hạnh phúc là cho đi hơn nhận về.
young Japanese was spending the weekend
with his elderly grandfather. The
rendezvous would take place at the train
station, for the grandfather lived in a village on the
other side of the mountain. The boy's parents
dropped him off, hugged both of them good-bye
and drove away.
As the two of them waited in line to buy their
tickets, the grandfather discovered that he had left
his wallet on the previous train. He didn't have any
money. It was cold and blizzardy, and he asked the ticket lady if she
would loan him yen valuing $50. The grandfather promised he would
pay her back later that night.
Because of the Japanese culture's deep and abiding respect for its
elders, the ticket lady believed the grandfather and paid for their
tickets.
An hour later, they arrived in the village. They walked 15 minutes
through the horrible weather and finally entered the cottage. Hungry,
tired, and soaking wet, the grandfather went to his drawer and
retrieved some money. “Let's go,” he said. His grandson rebutted, “But
Grandfather, I'm starving and we're going back to the train station in
three days. Why can't you just pay her back then? It will cost you the
price of two more round-trip tickets to go now, just to pay back two
one-way passes.”
Putting on a overcoat and handing his grandson a wool blanket, the
80-year-old grandfather softly put his arm around his grandson's
shoulders and taught him the lesson of the ages. “Son, we must get
there tonight before the counter closes and she goes home. This is not
about money. This is about honor. I gave her my word, and we must
always keep our promises!”
ột cậu bé người Nhật đến nghỉ cuối tuần cùng với ông nội. Họ hẹn gặp
nhau tại trạm xe lửa vì ông cậu sống trong một ngôi làng ở bên kia núi.
Cha mẹ cậu chở cậu đến, ôm tạm biệt hai ông cháu
rồi lái xe về.
Khi hai ông cháu đứng xếp hàng chờ
mua vé, ông nội cậu bé phát hiện ra mình
đã để quên ví tiền trên chuyến xe lửa lúc nãy.
Không còn một đồng nào, mà ngoài trời thì lạnh
như cắt nên ông đành hỏi mượn cô bán vé 50 yên.
Ông hứa sẽ trả lại cô ngay tối hôm đó.
Vì sự kính trọng người lớn tuổi đã có từ lâu đời
và thấm nhuần trong văn hóa người Nhật nên cô bán vé đã tin tưởng
ông và trả tiền vé cho họ.
Một giờ sau, họ về đến làng. Hai ông cháu phải đi bộ thêm 15 phút
dưới thời tiết xấu khủng khiếp và cuối cùng cũng về đến nhà ông. Vừa
đói vừa mệt lả lại còn ướt sũng, nhưng người ông vẫn đi đến ngăn kéo và
lấy ra một ít tiền. “Đi nào!” - Ông nói. Người cháu phản đối ý của ông:
“Nhưng ông ơi, cháu đói gần chết rồi, vả lại chúng ta sẽ còn quay lại
trạm xe lửa sau ba ngày nữa mà. Lúc đó ông hãy trả lại tiền cho cô ấy
không được ư? Nếu đi bây giờ, ông sẽ tốn tiền cho hai vé khứ hồi nữa chỉ
để làm cái việc là trả lại số tiền cho hai chiếc vé một chiều”.
Khoác chiếc áo choàng vào và đưa cho đứa cháu chiếc chăn len,
người ông đã 80 tuổi từ tốn choàng tay qua vai cháu và dạy cậu bé bài
học có giá trị muôn thuở: “Này cháu, chúng ta phải đến đó ngay đêm
nay trước khi quầy vé đóng cửa và trước khi cô ấy về nhà. Đây không
phải là chuyện tiền bạc. Đây là vấn đề danh dự. Ta đã hứa với cô ấy và
chúng ta phải luôn giữ lời hứa của mình!”.
Tree talk
he heroine of this story is an eight-year-old
girl in a Pennsylvania orphanage. She was
painfully shy and had such annoying
mannerisms that she was shunned by the other
children and regarded as a problem child by the
teachers. Two other orphanages had managed to
have her transferred. Now, once again, the director
was seeking some pretext for getting rid of her.
T
One afternoon it appeared that an opportunity
had arrived. An ironclad rule held that any letter
from a child in the institution had to be approved by the director or a
house mistress before it could be mailed. The little girl had been
observed sneaking down to the main gate and carefully securing a
letter in the branches of a tree that overhung the wall of the orphanage.
The director could scarely conceal her elation.
She hurried down to the brick wall. Sure enough, the notes was
visible.
The director pounced on it and tore open the envelope. She pulled
out the note and quickly read it. Stunned, she stood staring at the piece
of paper, then hung her head. It read:
To anybody who finds this: I love you.
Lời của cây
hân vật chính của câu chuyện này là một cô bé
tám tuổi ở cô nhi viện Pennsylvania. Cô bé rất
khó gần và tính khí khó chịu đến nỗi bọn trẻ
cũng lánh xa còn các giáo viên thì xem cô như một
học sinh cá biệt. Trước đó, đã có hai cô nhi viện khác
tìm mọi cách chuyển cô bé đi. Giờ đây, lại một lần
nữa, hiệu trưởng cũng đang tìm lý do để tống khứ cô
bé.
N
Một buổi chiều nọ, có vẻ như cơ hội ấy cũng đã
đến. Trong cô nhi viện có một quy định nghiêm ngặt
là bất kỳ lá thư nào của trẻ trong viện cũng phải được hiệu trưởng hoặc
giáo viên quản lý khối xác nhận trước khi gửi đi. Cô bé đã bị phát hiện
khi lẻn xuống cánh cổng chính và cẩn thận buộc chặt lá thư vào những
cành cây vươn cao trên bức tường của viện. Hiệu trưởng không kỏi
mừng thầm.
Cô bé vội vã leo xuống bức tường gạch. Lẽ dĩ nhiên là bức thư sẽ được
mọi người nhìn tấy.
Hiệu trưởng vội chộp lấy và xé mở bao thư. Bà lấy mẩu giấy ra và
nhanh chóng đọc. Bà đứng nhìn chằm chằm vào mảnh giấy, sững sờ rồi
cúi đầu. Tờ giấy viết:
“Gửi đến ai tìm thấy được mảnh giấy này: Tôi yêu bạn.”
nce, as a teenager, my father and I were
standing in line to buy tickets for the circus.
Finally, there was only one family between
us and the ticket counter. There were eight
children, all under the age of 12. I could tell they
didn't have a lot of money. Their clothes were
frayed but clean, and the children were wellbehaved – all of them standing in line, two-by-two holding hands in
back of the parents. They were jabbering about the clowns, elephants
and other acts they would see that night. I sensed they had never been
to the circus before. This promised to be a highlight of their young
lives.
The father and mother were at the head of the pack standing proud
as could be, the mother looking at her husband as if to say, 'You're my
knight in shining armor.” He was smiling and basking in pride, as if to
reply, “You got that right.”
The ticket lady asked the father how many tickets he wanted. He
proudly responded, “Please let me buy eight children tickets and two
adult tickets.”
As the ticket lady quoted the price, the wife let go of her husband's
hand, her head dropped, the man's lip began to quiver. The father
leaned a little closer and asked, “How much did you say?”
The ticket lady again quoted the price.
The man didn't have enough money.
How was he supposed to turn and tell his children that he couldn't
afford to take them to the circus?
Seeing what was going on, my dad put his hand into his pocket,
pulled out a $20 bill and dropped it on the ground. We were not
wealthy in any sense of the word. Then my dad reached down, picked
up the bill, tapped the man on the shoulder and said, “Excuse me, sir,
this fell out of your pocket.”
The man knew what was going on. He wasn't begging for a handout
but he certainly appreciated the help in a desperate, heartbreaking,
embarrassing situation. He looked straight into my dad's eyes, took my
dad's hand in both of his and squeezed it tightly. With a tear streaming
down his cheek, he replied, 'Thank you, thank you, sir. This really
means the world to me and my little family.'
My father and I went back to our car and drove home. We didn't go
to the circus that night, but we didn't go without.
Understanding that who is right is not as important as what is right
– this is the secret to effective leadership, management, parenting,
teaching and coaching. It's amazing how much we can accomplish if we
simply focus on leaving everyone we meet in better shape than we
found them.
úc tôi còn nhỏ, có lần tôi và cha đứng xếp
hàng để mua vé xem xiếc. Cuối cùng chỉ còn
một gia đình nữa là đến lượt chúng tôi mua
vé. Gia đình đó có tám đứa con, tất cả đều dưới 12
tuổi. Tôi biết chắc rằng họ không có nhiều tiền. Áo
quần của họ cũ sờn nhưng sạch sẽ, và bọn trẻ được
dạy dỗ đàng hoàng – tất cả chúng đều xếp hàng
ngay ngắn, từng cặp hai đứa nắm tay nhau sau lưng cha mẹ. Chúng trò
chuyện huyên thuyên về những chú hề, những con voi và các tiết mục
khác mà chúng sắp được xem vào tối đó. Tôi có cảm giác rằng chúng
chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Đêm hôm ấy hứa hẹn là một đêm đáng
nhớ trong thời thơ ấu của chúng.
Cha mẹ chúng đứng ở đầu hàng và tỏ ra rất hãnh diện. Bà mẹ nhìn
chồng như muốn nói: “Anh chính là chàng hiệp sĩ giáp trụ sáng ngời của
em”. Người chồng mỉm cười và kiêu hãnh như thể đáp lại: “Em nói
đúng!”.
Cô bán vé hỏi người cha muốn mua bao nhiêu vé. Ông tự tin trả lời:
“Vui lòng cho tôi mua tám vé trẻ em và hai vé người lớn”.
Khi cô bán vé nói giá, người vợ khẽ buông tay chồng ra, cúi mặt
xuống, còn người chồng khẽ mấp máy đôi môi. Ông cúi xuống gần hơn
và hỏi: “Cô nói bao nhiêu ạ?”.
Cô bán vé nói lại giá vé.
Ông ấy không có đủ tiền.
Làm sao ông có thể quay lại và nói với bọn trẻ rằng ông không đủ
tiền dắt chúng vào rạp xiếc được?
Thấy vậy, cha tôi đưa tay vào túi, lấy ra tờ 20 đô-la và thả xuống đất.
Chúng tôi cũng chẳng giàu có gì. Rồi cha tôi cúi xuống, nhặt tờ tiền lên,
vỗ vai người đàn ông và nói: “Xin lỗi ông, ông vừa đánh rơi cái này”.
Người đàn ông biết rõ chuyện gì đang diễn ra. Ông ấy không hề xin
bố thí nhưng chắc chắn ông rất cảm kích trước sự giúp đỡ trong tình
cảnh tuyệt vọng, đau khổ và đáng xấu hổ này. Ông nhìn thẳng vào mắt
cha tôi, dùng cả hai tay nắm lấy tay cha tôi và siết chặt. Ông cảm động
đến rơi nước mắt và nói: “Cám ơn, rất cám ơn ông. Điều này thật sự có ý
nghĩa rất to lớn đối với tôi và cả gia đình nhỏ này đấy ạ”.
Tôi và cha trở lại xe và về nhà. Tối hôm đó chúng tôi đã không được
xem xiếc nhưng chuyến đi của chúng tôi không hề vô ích.
Việc hiểu được ai đúng không quan trọng bằng việc gì đúng – đây là
bí quyết để lãnh đạo, quản lý, nuôi nấng con cái, dạy dỗ và huấn luyện
hiệu quả. Nếu chúng ta chú tâm giúp cho mọi người cảm thấy tốt đẹp
hơn sau khi gặp mình, chúng ta sẽ đạt được những kết quả đáng ngạc
nhiên.
Making memories
t was the holiday season, with the “big three”Halloween, Thanksgiving and Christmas – just
ahead. My father was battling cancer at that
time; he was very ill. Afraid that he wouldn't be
around for Christmas, I wanted to make that year
extra special. I thought the perfect gift was a
grandfather clock, handbuilt by me. It was one of
the things he had always wanted but could never afford. Although I
had not built anything of that complexity, I felt it would not only make
my dad proud of me, but it would give him something from me that he
could treasure.
I
I purchased a magnificent self-assembly kit and immediately
devoted my time to the overwhelming task of putting to together.
Every day after work I went to my brother's house to secretly work
on the clock. Three hours a day, six days a week I labored all alone,
trying to figure out those complicated instructions. As it started to take
form, the anticipation and internal excitement were almost too much
to bear. I was really proud and couldn't help visualizing how surprised,
appreciative and amazed my dad would surely be when he unwrapped
the masterpiece. On October 10, I finally finished the clock and
wrapped it up with a big red bow, ready to be delivered in a couple of
months on Christmas Eve. The next morning I left on a trip to
Washington.
Two days later at 7:00 A.M., the phone rang in my hotel room. It
was my brother. “Dad just died,” he cried.
That was a sad and brutal Christmas for me. Mom had a gorgeous
Christmas tree, there were gifts galore. And there in the corner of my
mother's living room stood the tall, solid oak grandfather clock that I
had spent 63 hours building. But there was no Dad! The presents
meant nothing and the clock meant nothing in comparison to the loss
of my dad.
Not a day goes by that I don't regret the time I spent on that clock,
now knowing that I should have spent those final, most sacred hours –
all 63 of them – at my father's side. What a fool I was to think a “thing”
would make him happy. Things don't make people happy. Time spent
together with loved ones does!
Tạo nên kỷ niệm
huyện xảy ra vào mùa nghỉ lễ với “ba lễ lớn”
kề gần nhau – Halloween, lễ Tạ ơn và Giáng
sinh. Lúc đó cha tôi đang chống chọi với căn
bệnh ung thư và ông rất yếu. Sợ rằng ông sẽ không
kịp đón Giáng sinh nên tôi muốn làm cho dịp lễ
năm ấy thật đặc biệt. Tôi cho rằng món quà tuyệt
vời nhất chính là chiếc đồng hồ quả lắc loại to, do
chính tay tôi ráp. Đó là một trong số những thứ cha luôn ao ước nhưng
chưa bao giờ có được. Mặc dù tôi chưa từng làm cái gì phức tạp như thế
nhưng tôi nghĩ nó không những khiến cha tôi tự hào về tôi mà nó sẽ còn
là một món quà quý giá tôi dành cho ông.
C
Tôi mua một bộ đồng hồ tự lắp ghép thật đẹp và ngay lập tức dành
hết thời gian của mình cho nhiệm vụ hết sức khó khăn là ráp chúng lại
với nhau.
Mỗi ngày, sau giờ làm việc, tôi đến nhà em mình để bí mật làm chiếc
đồng hồ. Tôi làm việc một mình ba giờ mỗi ngày, sáu ngày một tuần, cố
hết sức để lần ra những chỉ dẫn phức tạp. Khi chiếc đồng hồ bắt đầu
thành hình, tôi phấn khích và háo hức gần như quá sức chịu đựng. Tôi
hết sức tự hào và không thể không hình dung về sự bất ngờ, hài lòng và
thích thú của cha ra sao khi ông mở món quà quý giá. Sau cùng, vào
ngày mười tháng Mười, tôi cũng hoàn thành chiếc đồng hồ và gói nó
cùng một chiếc nơ đỏ thật to, sẵn sàng dành tặng cho ông vào đêm
Giáng sinh sắp tới. Sáng hôm sau, tôi khởi hành đi Washington.
Hai ngày sau, lúc bảy giờ sáng, chuông điện thoại trong phòng
khách sạn tôi đang ở vang lên. Em trai tôi gọi. Nó khóc: “Bố mất rồi”.
Đó quả là một kỳ Giáng sinh đau buồn và tang thương đối với tôi.
Mẹ tôi có một cây thông đẹp rực rỡ cùng với rất nhiều quà. Và trong góc
phòng khách của mẹ là chiếc đồng hồ quả lắc cao to, làm bằng gỗ sồi loại
tốt mà tôi đã mất 63 giờ mới làm xong. Nhưng không còn cha nữa! Tất
cả những món quà trở nên vô nghĩa và chiếc đồng hồ cũng chẳng có ý
nghĩa gì so với nỗi đau mất cha.
Giờ đây, khi hiểu rằng lẽ ra tôi nên dành những thời khắc quý giá
cuối cùng – tất cả là 63 giờ – để ở bên cạnh cha, thì không một ngày nào
tôi lại không cảm thấy hối tiếc về khoảng thời gian tôi đã bỏ ra cho chiếc
đồng hồ đó. Tôi thật ngốc khi cho rằng một món quà vật chất sẽ làm cha
tôi vui. Vật chất không làm con người hạnh phúc. Thời gian ở cạnh
những người ta yêu thương mới đem lại hạnh phúc!
t was a hot, sunny day and a man was lounging
at the hotel pool. Clad in a bright orange
swimsuit and sleek wrap-around sunglasses,
the man casually sipped a frozen drink. Soon a
woman lay down on the chaise to the right of him
and commented, “What a drag. There are clouds in
the sky and one of them is going to cover the sun.
It's even getting windy.”
The man in the sunglasses replied, “No, it's a
wonderful day. Can't you see the birds chirping in
the trees? Can't you see that the clouds and breeze will cool down the
blistering heat?”
In a moment, it started to sprinkle. The woman complained, “What
did I tell you? This rain ruins everything.” The man in the sunglasses
said, “No it doesn't. Can't you see that the magnificent, fragrant
flowers blossoming all around us and freshly cut grass need the rain?”
Soon a couple pulled up chairs and sat down to the left of him. “You
idiot. I can't believe you locked the key in the room,” the man yelled at
his wife. “Yeah, but you big imbecile, you forgot to bring the suntan
lotion,” she replied.
The man in the sunglasses interrupted, “Can't you see there is
another key at the front desk and probably lots of lotion in the gift
shop? Can't you see that fighting over shallow thing is a waste of
precious life?”
A mother sitting two seats away asked her son if he would please
pick up a heavy box and take it to the car. He complained, “Oh, Mom,
my back hurts, I'm tired, and ouch! I just got something in my eye!”
The man in the sunglasses turned to the lad. “Can't you see there
are people in this world who would give anything just to be able to
bend over and lift something?”
Just then, a woman came from behind the wall with a wheelchair.
She helped hoist the paralyzed, blind man into the seat, rearranged his
sunglasses, carefully wheeled him out the gate and extended his
telescopic white cane so that he could tap his way back to his hotel
room.
ào một ngày nắng nóng, có một người đàn
ông nằm thảnh thơi bên hồ bơi trong khách
sạn. Ông ta mặc một bộ đồ bơi màu cam
sáng và đeo chiếc kính r...
Cùng bạn đọc
Introduction
Lời giới thiệu
Puppy love
Tình yêu dành cho chú cún con
Promises
Lời hứa
Tree talk
Lời của cây
The circus
Rạp xiếc
Making memories
Tạo nên kỷ niệm
See
Tầm nhìn
Paul's best day
Ngày tuyệt vời nhất của Paul
The art of being alive
Nghệ thuật sống
The Spanish lesson
Bài học tiếng Tây Ban Nha
The way it was and still should be
Luôn luôn và mãi mãi
Honor our parents
Vinh danh cha mẹ
A real champion
Quán quân thật sự
A son's letter
Lá thư của con
Whole person learning
Học để trở thành người toàn diện
Dreams for sale
Mang lại giấc mơ
Goals and why they exist
Mục tiêu và lý do chúng tồn tại
Work for the company
Làm việc vì công ty
Make a difference
Tạo nên sự khác biệt
Henry Aaron
Henry Aaron
From slums to judge
Từ khu ổ chuột tới tòa án
Champions see the goal
Người chiến thắng nhìn thấy mục tiêu
One step at a time
Từng bước một
The Olympics
Thế vận hội
Art form
Hình thái nghệ thuật
Pause and patiently ponder
Dừng lại và cân nhắc
A very bad day
Một ngày tồi tệ
Killing time
Giết thời gian
Who has the key?
Ai có chìa khóa?
I will do more
Tôi sẽ làm nhiều hơn
Quarters for shoes
Hai mươi lăm xu quyên cho giày
Trials
Thử thách
Playing the game
Trò chơi
Take it to the Max
Đưa đến giới hạn
Cùng bạn đọc
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia
sẻ về cuộc sống, First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu
sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi nhận ra rằng sự chia sẻ về
tâm hồn là một điều thực sự ý nghĩa trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một
ngày mai tươi đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình và cảm
nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu
chuyện hay được chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi
tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày
dưới dạng song ngữ để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu
chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác ý
nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một
cố gắng lớn của chúng tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp
của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc
sống.
- First News
ife is a story. The goal of every human being
is to live in such a way that his or her story
becomes a source of inspiration and
emotional empowerment to others.
Stories have a magical power. They allow us to
look at ourselves in relation to other people. They
act as mirrors – reflecting our own actions through the actions of
others. They make us aware of our own talents and idiosyncrasies, and
serve as constant reminders of the forms of behavior that are
appropriate.
Stories pump us up and help us do what it takes to make our
dreams come true. They ignite our imagination and set our plans in
motion.
Life is a collection of the various things people do and say. When we
hear facts and figures based on data, we don't remember the
information, we remember the interpretation of the information.
When we hear a tale, our interpretation says, “If it happened to them,
one day it could happen to me.” Reading an inspirational story fills us
with hope for humanity. It teaches us that dreams can come true.
Inspirational stories spark creativity and unleash our imaginations
to see beyond our limitations. History is our proof: Two Wright
brothers who sold bicycles one day decided that they could fly. Sure
enough, Orville and Wilbur did. In 1903 there were no automobiles,
houses didn't have running water, electricity was still a dream, nobody
knew what a freeway was, natural gas did not heat homes, and the
mere mention of television, personal computers and radios would have
made you the laughing stock. Much has happened since then. And the
only explanation is that certain individuals were inspried!
I give the following stories to you with only one purpose in mind: to
inspire and rekindle your spirit and uplift your everyday sights. I have
written most of them. As an honest disclosure, some of the stories were
told to me years ago. While the lessons remain vivid, the names of the
tellers of those tales have, unfortunately, been lost to time. If any of
you recognize your stories, please let me know. Good deeds - and good
yarns - should not go unacknowledged.
I have selected each of these stories as a special gift to you.
Together, we wordsmiths of the world - known and unknown - are just
trying to make a difference.
Thanks for giving us a chance!
- Dan Clark
uộc đời là một câu chuyện. Mục đích của mỗi
một đời người là sống sao cho câu chuyện về
họ trở thành nguồn cảm hứng và mang lại
những cảm xúc mạnh mẽ cho người khác.
Những câu chuyện có một sức mạnh kỳ diệu.
Chúng cho phép ta nhìn lại bản thân mình trong
mối tương quan với những người xung quanh. Chúng như những tấm
gương phản ánh hành động của chính chúng ta thông qua hành động
của người khác. Chúng giúp chúng ta nhận ra tài năng và phẩm chất của
chính mình và đóng vai trò là người nhắc nhở trung thành để chúng ta
có cách cư xử phù hợp.
Những câu chuyện khuyến khích ta và giúp ta thực hiện những gì
cần thiết để biến ước mơ của mình thành hiện thực. Chúng kích thích trí
tưởng tượng của ta và lập ra các kế hoạch hành động.
Cuộc đời là bộ sưu tập đa dạng những điều con người nói và hành
động. Khi ta nghe những thông tin chính xác dựa trên các dữ liệu cụ
thể, chúng ta không nhớ những thông tin mà chúng ta chỉ nhớ ý nghĩa
của nó. Khi chúng ta nghe một câu chuyện, chúng ta sẽ diễn giải rằng:
“Nếu việc đó có thể xảy ra với họ thì một ngày nào đó nó cũng có thể xảy
ra với mình”. Việc đọc một câu chuyện truyền cảm hứng sẽ đem lại cho
ta niềm hy vọng về con người. Nó cho ta biết rằng những giấc mơ có thể
trở thành hiện thực.
Những câu chuyện truyền cảm hứng khơi dậy khả năng sáng tạo và
giải phóng trí tưởng tượng của ta vượt qua những giới hạn. Lịch sử đã
chứng minh: hai anh em nhà Wright - vốn làm nghề bán xe đạp - một
ngày nọ đã quả quyết rằng họ có thể bay được. Quả thật, Orville và
Wilbur đã làm được điều đó. Năm 1903, chưa có xe hơi, trong nhà chưa
có nước máy, điện chỉ là thứ trong mơ, không ai biết đường cao tốc là gì,
không có khí đốt để sưởi ấm trong nhà, và chỉ mỗi việc nhắc tới những
thứ như truyền hình, máy vi tính cá nhân và máy thu thanh cũng khiến
bạn trở thành trò cười. Nhưng kể từ thời điểm ấy, nhiều việc đã xảy ra.
Và cách giải thích duy nhất là một vài người đã được truyền nguồn cảm
hứng!
Tôi tặng ban những câu chuyện sau đây chỉ với một mục đích: truyền
cảm hứng và thắp sáng tinh thần, đồng thời nâng cao tầm nhìn của bạn
trong cuộc sống thường nhật. Hầu hết những câu chuyện này đều do tôi
viết. Hầu hết những câu chuyện này đều do tôi viết. Thú thật, có một vài
câu truyện tôi đã được nghe kể từ nhiều năm trước. Mặc dù những bài
học vẫn còn đọng lại sống động, nhưng thật không may là danh tính của
những người kể chuyện câu chuyện đó bị lãng quên cùng thời gian. Nếu
có ai trong các bạn nhận ra câu chuyện của mình thì hãy cho cô tôi biết.
Những câu chuyện tốt đẹp - dù là những chuyện tưởng tượng - đều
không nên bị khuyết danh.
Tôi đã tuyển chọn từng câu chuyện một trong tập sách này như một
món quà đặc biệt dành tặng các bạn. Chúng tôi - những người cầm bút
trên thế giới, dù nổi tiếng hoặc vô danh - đang cùng nhau tạo nên sự
khác biệt.
Cám ơn bạn vì đã cho chúng tôi cơ hội làm điều đó.
- Dan Clark
Puppy love
he young boy who had been wearing a steel brace
on his left leg for the last four months walked
through the front door of his home with a newly
purchased puppy in his arms. The dog didn't have a hip
socket and, when placed on the floor, it walked with a
serious limp. The boy's selection of a physically
challenged puppy intrigued his parents, for he had been downand- out.
But with his new companion at his side, they sensed a newly revitalized
spirit of hope and enthusiasm emerging from his soul.
T
The next day the young boy and his mom went to see a veterinarian
to find out how he could best help his little dog. The doctor explained
that if he stretched and massaged his puppy's leg every morning and
then walked with him at least one mile per day, the muscles around his
missing hip would eventually strengthen to the point of no pain and
less of a limp.
Although the dog whimpered and barked out his discomfort, and
the boy winced and hassled with his own leg brace, for the next two
months they religiously kept to their rehabilitation regimen. By the
third month they were walking three miles every morning before
school began and they were both walking without pain.
One Saturday morning when returning from their workout, a cat
leaped out of the bushes and startled the dog. Breaking loose of the
leash, the dog darted into oncoming traffic. With a speeding truck only
seconds away, the boy ran into the street, dove for his dog, and rolled
into the gutter. He was too late. The dog was hit and bleeding profusely
from the mouth. As the boy lay there crying and hugging his dying dog,
he noticed that his own leg brace had broken off. With no time to
worry about himself, he sprang to his feet, picked up his dog, cuddled
it close to him and started for home. The dog quietly barked, giving
him hope and turning the boy's jog into an all-out, adrenaline sprint.
His mother rushed him and his suffering pup to the pet hospital. As
they anxiously waited to see if his dog would survive the surgery, he
asked his mother why he could now walk and run.
“You had osteomyelitis, which is a disease of the bone,” she said. “It
weakened and crippled your leg, which caused you to limp in severe
pain. Your brace was for support. It wasn't necessarily a permanent
condition if you were willing to fight through the pain and hours of
therapy. You responded well to the medication, but you always resisted
our encouragement for physical therapy, and your father and I didn't
know what to do. The doctors told us you were about to lose your leg.
Then you brought home your puppy and you seemed to understand his
needs. Ironically, as you were helping him, you were actually helping
yourself to strengthen and grow.”
Just then the operating room door slowly opened. Out walked the
veterinarian with a smile on his face. “Your dog is going to make it,” he
said.
And, the boy learned that when you lose yourself, you find yourself.
It is more blessed to give, then receive.
Tình yêu dành cho chú cún con
ột cậu bé mang một bộ nẹp xương bằng thép ở
chân trái từ bốn tháng trước bước vào nhà với
một chú cún con mới mua trên tay. Chú chó
không có hốc xương hông và khi được đặt xuống sàn, nó
bước đi rất khập khiễng. Việc cậu bé chọn một con chó
không lành lặn khiến cha mẹ cậu rất bối rối vì riêng
bệnh tật của cậu cũng đã đủ khốn đốn rồi. Nhưng họ cảm thấy việc có
thêm người bạn mới này bên cạnh đã khơi dậy niềm hy vọng và sự hào
hứng trong tâm hồn cậu bé.
M
Ngày hôm sau, cậu bé cùng mẹ đến gặp bác sĩ thú y để tìm phương
cách chữa trị tốt nhất cho chú cún của mình. Bác sĩ nói rằng nếu cậu
duỗi thẳng và xoa bóp chân chú cún mỗi sáng và dắt nó đi dạo ít nhất
một dặm mỗi ngày thì các cơ quanh vùng hông bị thiếu của nó sẽ khỏe
mạnh hơn, khiến nó dần dần không còn đau và sẽ bớt khập khiễng.
Mặc dù chú cún rên rỉ và cứ kêu ăng ẳng, còn cậu bé thì luôn nhăn
nhó và khó chịu với bộ nẹp chân của mình, nhưng cả hai vẫn đều đặn
duy trì bài tập vật lý trị liệu trong suốt hai tháng sau đó. Vào tháng thứ
ba, hai người bạn nhỏ đã có thể đi được ba dặm mỗi sáng vào thời gian
trước khi cậu bé đến trường và cả hai đều bước đi mà không thấy đau
nữa.
Vào một buổi sáng thứ Bảy, trên đường về nhà sau buổi tập, một con
mèo từ bụi cây bất ngờ nhảy ra khiến chú cún hốt hoảng. Chú giật bung
dây xích và lao thẳng vào luồng xe. Một chiếc xe tải phóng nhanh đến
trong tích tắc. Cậu bé vội lao ra, nhào đến chỗ chú cún và lăn vào rãnh
nước bên đường. Nhưng đã quá trễ. Chú cún bị đâm phải và rất nhiều
máu đang tuôn ra ở miệng chú. Trong lúc khóc òa với chú chó đang hấp
hối trong tay, cậu bé nhận ra chiếc nẹp chân của mình đã bị gãy. Nhưng
cậu không có thời gian để lo cho bản thân, cậu bật dậy, bồng chú cún
lên, ôm chặt trong lòng và bắt đầu bước về nhà. Chú chó rên khe khẽ
khiến cậu bé thêm hy vọng và chạy hết tốc lực về nhà.
Mẹ cậu vội vã đưa cậu và chú cún đang đau đớn đến ngay bệnh viện
thú y. Trong lúc thấp thỏm chờ đợi để xem liệu chú chó có sống sót qua
cuộc phẫu thuật hay không, cậu bé hỏi mẹ tại sao cậu có thể bước đi và
chạy được.
Bà trả lời: “Con bị viêm tủy xương - một căn bệnh về xương. Nó làm
chân con yếu đi và tê liệt, khiến con phải đi khập khiễng và đau đớn.
Nẹp chân của con là để trợ lực. Con không cần phải đeo nó mãi nếu con
sẵn sàng chiến đấu với cơn đau và những giờ trị liệu. Cơ thể con đã phản
ứng tốt với thuốc, nhưng con lại bỏ ngoài tai lời động viên của cha mẹ về
việc trị liệu vật lý và cả mẹ lẫn cha đều không biết phải làm gì nữa. Các
bác sĩ nói với cha mẹ rằng con sắp phải mất chân trái. Rồi con mang
chú cún về nhà và dường như hiểu được nhu cầu của nó. Nghịch lý ở
chỗ, trong khi con nghĩ rằng con đang giúp nó thì thực ra con lại đang
giúp cho bản thân mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn”.
Ngay lúc đó, cửa phòng phẫu thuật từ từ hé mở. Vị bác sĩ bước ra với
nụ cười trên môi. Ông nói: “Chú chó của cháu sẽ qua khỏi”.
Và cậu bé học được rằng khi bạn hy sinh bản thân mình, bạn sẽ lại
tìm thấy chính mình. Hạnh phúc là cho đi hơn nhận về.
young Japanese was spending the weekend
with his elderly grandfather. The
rendezvous would take place at the train
station, for the grandfather lived in a village on the
other side of the mountain. The boy's parents
dropped him off, hugged both of them good-bye
and drove away.
As the two of them waited in line to buy their
tickets, the grandfather discovered that he had left
his wallet on the previous train. He didn't have any
money. It was cold and blizzardy, and he asked the ticket lady if she
would loan him yen valuing $50. The grandfather promised he would
pay her back later that night.
Because of the Japanese culture's deep and abiding respect for its
elders, the ticket lady believed the grandfather and paid for their
tickets.
An hour later, they arrived in the village. They walked 15 minutes
through the horrible weather and finally entered the cottage. Hungry,
tired, and soaking wet, the grandfather went to his drawer and
retrieved some money. “Let's go,” he said. His grandson rebutted, “But
Grandfather, I'm starving and we're going back to the train station in
three days. Why can't you just pay her back then? It will cost you the
price of two more round-trip tickets to go now, just to pay back two
one-way passes.”
Putting on a overcoat and handing his grandson a wool blanket, the
80-year-old grandfather softly put his arm around his grandson's
shoulders and taught him the lesson of the ages. “Son, we must get
there tonight before the counter closes and she goes home. This is not
about money. This is about honor. I gave her my word, and we must
always keep our promises!”
ột cậu bé người Nhật đến nghỉ cuối tuần cùng với ông nội. Họ hẹn gặp
nhau tại trạm xe lửa vì ông cậu sống trong một ngôi làng ở bên kia núi.
Cha mẹ cậu chở cậu đến, ôm tạm biệt hai ông cháu
rồi lái xe về.
Khi hai ông cháu đứng xếp hàng chờ
mua vé, ông nội cậu bé phát hiện ra mình
đã để quên ví tiền trên chuyến xe lửa lúc nãy.
Không còn một đồng nào, mà ngoài trời thì lạnh
như cắt nên ông đành hỏi mượn cô bán vé 50 yên.
Ông hứa sẽ trả lại cô ngay tối hôm đó.
Vì sự kính trọng người lớn tuổi đã có từ lâu đời
và thấm nhuần trong văn hóa người Nhật nên cô bán vé đã tin tưởng
ông và trả tiền vé cho họ.
Một giờ sau, họ về đến làng. Hai ông cháu phải đi bộ thêm 15 phút
dưới thời tiết xấu khủng khiếp và cuối cùng cũng về đến nhà ông. Vừa
đói vừa mệt lả lại còn ướt sũng, nhưng người ông vẫn đi đến ngăn kéo và
lấy ra một ít tiền. “Đi nào!” - Ông nói. Người cháu phản đối ý của ông:
“Nhưng ông ơi, cháu đói gần chết rồi, vả lại chúng ta sẽ còn quay lại
trạm xe lửa sau ba ngày nữa mà. Lúc đó ông hãy trả lại tiền cho cô ấy
không được ư? Nếu đi bây giờ, ông sẽ tốn tiền cho hai vé khứ hồi nữa chỉ
để làm cái việc là trả lại số tiền cho hai chiếc vé một chiều”.
Khoác chiếc áo choàng vào và đưa cho đứa cháu chiếc chăn len,
người ông đã 80 tuổi từ tốn choàng tay qua vai cháu và dạy cậu bé bài
học có giá trị muôn thuở: “Này cháu, chúng ta phải đến đó ngay đêm
nay trước khi quầy vé đóng cửa và trước khi cô ấy về nhà. Đây không
phải là chuyện tiền bạc. Đây là vấn đề danh dự. Ta đã hứa với cô ấy và
chúng ta phải luôn giữ lời hứa của mình!”.
Tree talk
he heroine of this story is an eight-year-old
girl in a Pennsylvania orphanage. She was
painfully shy and had such annoying
mannerisms that she was shunned by the other
children and regarded as a problem child by the
teachers. Two other orphanages had managed to
have her transferred. Now, once again, the director
was seeking some pretext for getting rid of her.
T
One afternoon it appeared that an opportunity
had arrived. An ironclad rule held that any letter
from a child in the institution had to be approved by the director or a
house mistress before it could be mailed. The little girl had been
observed sneaking down to the main gate and carefully securing a
letter in the branches of a tree that overhung the wall of the orphanage.
The director could scarely conceal her elation.
She hurried down to the brick wall. Sure enough, the notes was
visible.
The director pounced on it and tore open the envelope. She pulled
out the note and quickly read it. Stunned, she stood staring at the piece
of paper, then hung her head. It read:
To anybody who finds this: I love you.
Lời của cây
hân vật chính của câu chuyện này là một cô bé
tám tuổi ở cô nhi viện Pennsylvania. Cô bé rất
khó gần và tính khí khó chịu đến nỗi bọn trẻ
cũng lánh xa còn các giáo viên thì xem cô như một
học sinh cá biệt. Trước đó, đã có hai cô nhi viện khác
tìm mọi cách chuyển cô bé đi. Giờ đây, lại một lần
nữa, hiệu trưởng cũng đang tìm lý do để tống khứ cô
bé.
N
Một buổi chiều nọ, có vẻ như cơ hội ấy cũng đã
đến. Trong cô nhi viện có một quy định nghiêm ngặt
là bất kỳ lá thư nào của trẻ trong viện cũng phải được hiệu trưởng hoặc
giáo viên quản lý khối xác nhận trước khi gửi đi. Cô bé đã bị phát hiện
khi lẻn xuống cánh cổng chính và cẩn thận buộc chặt lá thư vào những
cành cây vươn cao trên bức tường của viện. Hiệu trưởng không kỏi
mừng thầm.
Cô bé vội vã leo xuống bức tường gạch. Lẽ dĩ nhiên là bức thư sẽ được
mọi người nhìn tấy.
Hiệu trưởng vội chộp lấy và xé mở bao thư. Bà lấy mẩu giấy ra và
nhanh chóng đọc. Bà đứng nhìn chằm chằm vào mảnh giấy, sững sờ rồi
cúi đầu. Tờ giấy viết:
“Gửi đến ai tìm thấy được mảnh giấy này: Tôi yêu bạn.”
nce, as a teenager, my father and I were
standing in line to buy tickets for the circus.
Finally, there was only one family between
us and the ticket counter. There were eight
children, all under the age of 12. I could tell they
didn't have a lot of money. Their clothes were
frayed but clean, and the children were wellbehaved – all of them standing in line, two-by-two holding hands in
back of the parents. They were jabbering about the clowns, elephants
and other acts they would see that night. I sensed they had never been
to the circus before. This promised to be a highlight of their young
lives.
The father and mother were at the head of the pack standing proud
as could be, the mother looking at her husband as if to say, 'You're my
knight in shining armor.” He was smiling and basking in pride, as if to
reply, “You got that right.”
The ticket lady asked the father how many tickets he wanted. He
proudly responded, “Please let me buy eight children tickets and two
adult tickets.”
As the ticket lady quoted the price, the wife let go of her husband's
hand, her head dropped, the man's lip began to quiver. The father
leaned a little closer and asked, “How much did you say?”
The ticket lady again quoted the price.
The man didn't have enough money.
How was he supposed to turn and tell his children that he couldn't
afford to take them to the circus?
Seeing what was going on, my dad put his hand into his pocket,
pulled out a $20 bill and dropped it on the ground. We were not
wealthy in any sense of the word. Then my dad reached down, picked
up the bill, tapped the man on the shoulder and said, “Excuse me, sir,
this fell out of your pocket.”
The man knew what was going on. He wasn't begging for a handout
but he certainly appreciated the help in a desperate, heartbreaking,
embarrassing situation. He looked straight into my dad's eyes, took my
dad's hand in both of his and squeezed it tightly. With a tear streaming
down his cheek, he replied, 'Thank you, thank you, sir. This really
means the world to me and my little family.'
My father and I went back to our car and drove home. We didn't go
to the circus that night, but we didn't go without.
Understanding that who is right is not as important as what is right
– this is the secret to effective leadership, management, parenting,
teaching and coaching. It's amazing how much we can accomplish if we
simply focus on leaving everyone we meet in better shape than we
found them.
úc tôi còn nhỏ, có lần tôi và cha đứng xếp
hàng để mua vé xem xiếc. Cuối cùng chỉ còn
một gia đình nữa là đến lượt chúng tôi mua
vé. Gia đình đó có tám đứa con, tất cả đều dưới 12
tuổi. Tôi biết chắc rằng họ không có nhiều tiền. Áo
quần của họ cũ sờn nhưng sạch sẽ, và bọn trẻ được
dạy dỗ đàng hoàng – tất cả chúng đều xếp hàng
ngay ngắn, từng cặp hai đứa nắm tay nhau sau lưng cha mẹ. Chúng trò
chuyện huyên thuyên về những chú hề, những con voi và các tiết mục
khác mà chúng sắp được xem vào tối đó. Tôi có cảm giác rằng chúng
chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Đêm hôm ấy hứa hẹn là một đêm đáng
nhớ trong thời thơ ấu của chúng.
Cha mẹ chúng đứng ở đầu hàng và tỏ ra rất hãnh diện. Bà mẹ nhìn
chồng như muốn nói: “Anh chính là chàng hiệp sĩ giáp trụ sáng ngời của
em”. Người chồng mỉm cười và kiêu hãnh như thể đáp lại: “Em nói
đúng!”.
Cô bán vé hỏi người cha muốn mua bao nhiêu vé. Ông tự tin trả lời:
“Vui lòng cho tôi mua tám vé trẻ em và hai vé người lớn”.
Khi cô bán vé nói giá, người vợ khẽ buông tay chồng ra, cúi mặt
xuống, còn người chồng khẽ mấp máy đôi môi. Ông cúi xuống gần hơn
và hỏi: “Cô nói bao nhiêu ạ?”.
Cô bán vé nói lại giá vé.
Ông ấy không có đủ tiền.
Làm sao ông có thể quay lại và nói với bọn trẻ rằng ông không đủ
tiền dắt chúng vào rạp xiếc được?
Thấy vậy, cha tôi đưa tay vào túi, lấy ra tờ 20 đô-la và thả xuống đất.
Chúng tôi cũng chẳng giàu có gì. Rồi cha tôi cúi xuống, nhặt tờ tiền lên,
vỗ vai người đàn ông và nói: “Xin lỗi ông, ông vừa đánh rơi cái này”.
Người đàn ông biết rõ chuyện gì đang diễn ra. Ông ấy không hề xin
bố thí nhưng chắc chắn ông rất cảm kích trước sự giúp đỡ trong tình
cảnh tuyệt vọng, đau khổ và đáng xấu hổ này. Ông nhìn thẳng vào mắt
cha tôi, dùng cả hai tay nắm lấy tay cha tôi và siết chặt. Ông cảm động
đến rơi nước mắt và nói: “Cám ơn, rất cám ơn ông. Điều này thật sự có ý
nghĩa rất to lớn đối với tôi và cả gia đình nhỏ này đấy ạ”.
Tôi và cha trở lại xe và về nhà. Tối hôm đó chúng tôi đã không được
xem xiếc nhưng chuyến đi của chúng tôi không hề vô ích.
Việc hiểu được ai đúng không quan trọng bằng việc gì đúng – đây là
bí quyết để lãnh đạo, quản lý, nuôi nấng con cái, dạy dỗ và huấn luyện
hiệu quả. Nếu chúng ta chú tâm giúp cho mọi người cảm thấy tốt đẹp
hơn sau khi gặp mình, chúng ta sẽ đạt được những kết quả đáng ngạc
nhiên.
Making memories
t was the holiday season, with the “big three”Halloween, Thanksgiving and Christmas – just
ahead. My father was battling cancer at that
time; he was very ill. Afraid that he wouldn't be
around for Christmas, I wanted to make that year
extra special. I thought the perfect gift was a
grandfather clock, handbuilt by me. It was one of
the things he had always wanted but could never afford. Although I
had not built anything of that complexity, I felt it would not only make
my dad proud of me, but it would give him something from me that he
could treasure.
I
I purchased a magnificent self-assembly kit and immediately
devoted my time to the overwhelming task of putting to together.
Every day after work I went to my brother's house to secretly work
on the clock. Three hours a day, six days a week I labored all alone,
trying to figure out those complicated instructions. As it started to take
form, the anticipation and internal excitement were almost too much
to bear. I was really proud and couldn't help visualizing how surprised,
appreciative and amazed my dad would surely be when he unwrapped
the masterpiece. On October 10, I finally finished the clock and
wrapped it up with a big red bow, ready to be delivered in a couple of
months on Christmas Eve. The next morning I left on a trip to
Washington.
Two days later at 7:00 A.M., the phone rang in my hotel room. It
was my brother. “Dad just died,” he cried.
That was a sad and brutal Christmas for me. Mom had a gorgeous
Christmas tree, there were gifts galore. And there in the corner of my
mother's living room stood the tall, solid oak grandfather clock that I
had spent 63 hours building. But there was no Dad! The presents
meant nothing and the clock meant nothing in comparison to the loss
of my dad.
Not a day goes by that I don't regret the time I spent on that clock,
now knowing that I should have spent those final, most sacred hours –
all 63 of them – at my father's side. What a fool I was to think a “thing”
would make him happy. Things don't make people happy. Time spent
together with loved ones does!
Tạo nên kỷ niệm
huyện xảy ra vào mùa nghỉ lễ với “ba lễ lớn”
kề gần nhau – Halloween, lễ Tạ ơn và Giáng
sinh. Lúc đó cha tôi đang chống chọi với căn
bệnh ung thư và ông rất yếu. Sợ rằng ông sẽ không
kịp đón Giáng sinh nên tôi muốn làm cho dịp lễ
năm ấy thật đặc biệt. Tôi cho rằng món quà tuyệt
vời nhất chính là chiếc đồng hồ quả lắc loại to, do
chính tay tôi ráp. Đó là một trong số những thứ cha luôn ao ước nhưng
chưa bao giờ có được. Mặc dù tôi chưa từng làm cái gì phức tạp như thế
nhưng tôi nghĩ nó không những khiến cha tôi tự hào về tôi mà nó sẽ còn
là một món quà quý giá tôi dành cho ông.
C
Tôi mua một bộ đồng hồ tự lắp ghép thật đẹp và ngay lập tức dành
hết thời gian của mình cho nhiệm vụ hết sức khó khăn là ráp chúng lại
với nhau.
Mỗi ngày, sau giờ làm việc, tôi đến nhà em mình để bí mật làm chiếc
đồng hồ. Tôi làm việc một mình ba giờ mỗi ngày, sáu ngày một tuần, cố
hết sức để lần ra những chỉ dẫn phức tạp. Khi chiếc đồng hồ bắt đầu
thành hình, tôi phấn khích và háo hức gần như quá sức chịu đựng. Tôi
hết sức tự hào và không thể không hình dung về sự bất ngờ, hài lòng và
thích thú của cha ra sao khi ông mở món quà quý giá. Sau cùng, vào
ngày mười tháng Mười, tôi cũng hoàn thành chiếc đồng hồ và gói nó
cùng một chiếc nơ đỏ thật to, sẵn sàng dành tặng cho ông vào đêm
Giáng sinh sắp tới. Sáng hôm sau, tôi khởi hành đi Washington.
Hai ngày sau, lúc bảy giờ sáng, chuông điện thoại trong phòng
khách sạn tôi đang ở vang lên. Em trai tôi gọi. Nó khóc: “Bố mất rồi”.
Đó quả là một kỳ Giáng sinh đau buồn và tang thương đối với tôi.
Mẹ tôi có một cây thông đẹp rực rỡ cùng với rất nhiều quà. Và trong góc
phòng khách của mẹ là chiếc đồng hồ quả lắc cao to, làm bằng gỗ sồi loại
tốt mà tôi đã mất 63 giờ mới làm xong. Nhưng không còn cha nữa! Tất
cả những món quà trở nên vô nghĩa và chiếc đồng hồ cũng chẳng có ý
nghĩa gì so với nỗi đau mất cha.
Giờ đây, khi hiểu rằng lẽ ra tôi nên dành những thời khắc quý giá
cuối cùng – tất cả là 63 giờ – để ở bên cạnh cha, thì không một ngày nào
tôi lại không cảm thấy hối tiếc về khoảng thời gian tôi đã bỏ ra cho chiếc
đồng hồ đó. Tôi thật ngốc khi cho rằng một món quà vật chất sẽ làm cha
tôi vui. Vật chất không làm con người hạnh phúc. Thời gian ở cạnh
những người ta yêu thương mới đem lại hạnh phúc!
t was a hot, sunny day and a man was lounging
at the hotel pool. Clad in a bright orange
swimsuit and sleek wrap-around sunglasses,
the man casually sipped a frozen drink. Soon a
woman lay down on the chaise to the right of him
and commented, “What a drag. There are clouds in
the sky and one of them is going to cover the sun.
It's even getting windy.”
The man in the sunglasses replied, “No, it's a
wonderful day. Can't you see the birds chirping in
the trees? Can't you see that the clouds and breeze will cool down the
blistering heat?”
In a moment, it started to sprinkle. The woman complained, “What
did I tell you? This rain ruins everything.” The man in the sunglasses
said, “No it doesn't. Can't you see that the magnificent, fragrant
flowers blossoming all around us and freshly cut grass need the rain?”
Soon a couple pulled up chairs and sat down to the left of him. “You
idiot. I can't believe you locked the key in the room,” the man yelled at
his wife. “Yeah, but you big imbecile, you forgot to bring the suntan
lotion,” she replied.
The man in the sunglasses interrupted, “Can't you see there is
another key at the front desk and probably lots of lotion in the gift
shop? Can't you see that fighting over shallow thing is a waste of
precious life?”
A mother sitting two seats away asked her son if he would please
pick up a heavy box and take it to the car. He complained, “Oh, Mom,
my back hurts, I'm tired, and ouch! I just got something in my eye!”
The man in the sunglasses turned to the lad. “Can't you see there
are people in this world who would give anything just to be able to
bend over and lift something?”
Just then, a woman came from behind the wall with a wheelchair.
She helped hoist the paralyzed, blind man into the seat, rearranged his
sunglasses, carefully wheeled him out the gate and extended his
telescopic white cane so that he could tap his way back to his hotel
room.
ào một ngày nắng nóng, có một người đàn
ông nằm thảnh thơi bên hồ bơi trong khách
sạn. Ông ta mặc một bộ đồ bơi màu cam
sáng và đeo chiếc kính r...
 





